Đà Lạt – Mạo hiểm với thác Datanla

Nhắc đến Đà Lạt, ai cũng sẽ nghĩ về một thành phố nghỉ dưỡng với thông reo rì rào, ngàn hoa đua nở, nơi mà nam thanh nữ tú thường lên nghỉ dưỡng và chụp choẹt hình ảnh. Để dân Đà Lạt nói cho nghe, phía sau những bình phông yên bình đó là những cung đường đầy thử thách, những ngọn thác cực đẹp, đảm bảo đem lại cho bạn những trải nghiệm để đời. Đó là những điểm đến không dành cho dân bánh bèo mà không phải dân Đà Lạt nào cũng biết.

Mạo hiểm với thác Datanla

Không, đừng hiểu nhầm. Thị không nhắc đến chuyến xe trượt mạo hiểm trong khuôn viên thác Datanla đâu. Đây là tour canyoning đu dây vượt thác, băng rừng. Như bao đứa thành thị khác, Thị rất xúng xính đi chơi thác Datanla, nào biết về sự gian lao và thử thách.

 

Như bao gái thành thị, Thị xúng xính cùng bạn bè đi thăm thác Datanla
Này thì đu dây leo xuống vách đá

*** Đu dây xuống núi: nghĩ lại thì làm Tarzan chắc cũng không khó nếu được luyện tập thường xuyên. Đến Thị mà cũng có thể làm được thì người rừng làm được là chuyện đương nhiên. Tất nhiên là Thị có dây dợ và đồ bảo hộ đến tận răng. Nhưng đó là để đền bù cho lợi thế sống trong rừng lâu năm của người rừng. Chẳng ai dại mà thi đấu với người rừng tay đôi. Nhưng mà được tung tăng trong rừng hoài như thế này thì cũng đáng ganh tị thật!

Cảm giác một mình đương đầu với cả thế giới là đây

*** Đu dây xuống thác: đoạn này có phần cam go hơn 1 tí. Thác Datanla tháng 7 nước không chảy quá mạnh. Dòng nước chỉ bao phủ một phần của thác thôi. Thị dũng cảm lao vào giữa dòng thác đổ (hoặc là ngu ngốc không biết lựa đường mà đi). Cái cảm giác bị dòng nước đổ vào người, trong khi chân trụ vào phần đá rong rêu, tay bám vào dây từ từ bước xuống. Cái cảm giác như một mình mình có thể chống lại cả thiên nhiên. Sẩy chân một tí thôi là dòng nước đổ ào vào người. Cần lắm một sự quyết tâm để gượng dậy. Cái cảm giác cả thế giới chống lại mình có lẽ là đây. Đến gần cuối thác, hết dây, Thị thả người rơi tự do xuống hồ nước bên dưới. Thoải mái. Tự do. Kèm theo một sự sợ hãi không hề nhẹ – lỡ rớt trúng cục đá thì sao nhỉ? Chỉ là lo lắng vớ vẩn. Hồ nước mát lạnh làm thức tỉnh tất cả các giác quan dường như tê liệt khi leo xuống thác. Thật thích.

*** Nhảy tự do 7m hoặc 11m: Không biết khi nhảy lầu tự tử người ta thấy sao, chứ nhảy xuống với đủ đồ bảo hộ mà Thị vẫn run quá trời. Hít thở, hít thở – ùm, tiếp nước bằng chân, ok. Thị quá hứng khởi lại leo lên nhảy xuống cái nữa. Hít thở, hít thở – ùm, tiếp nước bằng mông. Bi kịch. Một tuần sau đó, tư thế yêu thích của Thị là đứng úp mặt vào tường, không ngồi, không nằm. Mạo hiểm thiếu kỹ thuật là vậy đó.

Thả mình trượt theo con nước. Công viên nước tự nhiên là đây!
Thả mình trượt theo con nước. Gồng mình là vì sợ chết, chứ thật ra không nguy hiểm gì 😛
Những năm tuổi 20 – phiêu lưu mạo hiểm có gì là đáng ngại. Cho đến những năm tuổi 30, Thị hơi chùn chân khi nghe tin có vài du khách tử nạn khi đi theo hành trình đu dây vượt thác Datanla này. Nếu đi du lịch mạo hiểm, hãy lưu ý chọn dịch vụ tour có uy tín. Tuy có đắt hơn 1 tí nhưng đảm bảo được về nhà để sẵn sàng cho những chuyến đi kế tiếp.

Gửi phản hồi