Diep Son 1

Điệp Sơn – hòn đảo phát sáng

Biển Việt Nam đẹp lắm! Những hòn đảo nhỏ ẩn mình ở những địa danh xa xôi mà muốn đặt chân đến cũng không phải là điều dễ dàng. Điệp Sơn là một hòn đảo như thế. Điệp Sơn – một chuyến đi để kể lại.

Điệp Sơn – con đường xuyên biển, nối đảo

Nằm trong vịnh Vân Phong, Điệp Sơn nổi lên nhờ sự quảng bá của công đồng phượt vì con đường xuyên biển, nối liền đảo. Con đường quả là ấn tượng thật – cát trắng, biển xanh. Ai đó còn vô tình để con thuyền trôi lững lờ làm nền cho những bức hình cực đẹp.

Khi chúng Thị đến nơi thì trời đã vào chiều. Thuỷ triều lên che mất con đường cát trắng. Thôi thì đường mòn đã lấp, ta quyết tâm đi bộ vượt biển. Nếu bạn vô tình bước ra ngoài con đường chính, nước sẽ sâu hơn và có đá san hô. Một tí cảm giác phiêu lưu mạo hiểm.

Thế nhé, check-in con đường xuyên biển đảo.

Diep Son 1

Điệp Sơn – còn hơn thế nữa 

Điệp Sơn có một bờ biển dài, nước trong xanh. Nước trong xanh đến mức chúng Thị dành cả một buổi sáng để lặn ngụp nhìn cá, nhìn san hô. San hô ở đây chỉ có một màu xám. Bơi càng xa bờ, cá càng nhiều màu sắc. Sò bám dính vào san hô mà hả miệng ngáp nước nhịp nhàng. Thị thầm nguyền rủa những ai nỡ lòng tàn phá thiên nhiên vì bất cứ lý do nào. Thật tiếc là biển Điệp Sơn nhiều san hô gần bờ nên cát không mịn và rất khó để bơi. Thôi thì một vài vết cắt dưới chân sẽ để dành làm kỷ niệm.

Diep son 8

Điệp Sơn, chúng Thị được chứng kiến cả lúc mặt trời lặn và mặt trời mọc. Vẻ đẹp đến kỳ diệu khi cả một vùng biển ngả màu ráng chiều, rồi chỉ trong chớp mắt, mặt trời khuất sau dãy núi. Cũng mặt trời đó sáng hôm sau nhẹ nhàng tô màu xanh mát cho cả vùng trời.

Diep Son 6
Hoàng hôn trên đảo

Đêm ở Điệp Sơn của chúng Thị là đêm dựng trại ở ghè đá cạnh bờ biển, nướng cá, luộc ghẹ, ăn con chồng. Đêm ở Điệp Sơn của chúng Thị là sự thích thú khi phát hiện ra vùng nước phát sáng ở đảo. Bất cứ tác động nào của bạn lên mặt nước đều tạo nên vùng sáng trên mặt biển. Những vùng sáng chợt hiện ra rồi chợt biến mất. Hãy nghĩ về một đàn đom đóm bơi lội dưới biển. Mấy đứa nhảy qua nhảy lại để tạo hiệu ứng như nhảy audition ở siêu thị. Mấy đứa thọc luôn tay chân xuống nước rồi hớn hở với những tinh thể sáng còn lưu lại trên tay một lúc lâu sau đó. Không biết thiên nhiên kỳ thú hay người ngoài hành tinh vô tình đánh rơi sự nhiệm màu?

Khi đi du lịch không chỉ đơn thuần vì vẻ đẹp của biển 

diep son 2
Sự hớn hở của con nít trên đảo khi nghe “kẹo về làng”

“Ở Điệp Sơn có một cái giếng. Vệ sinh tại lùm. Tắm lại 10 ngàn một người.” Cậu trai tên Bảy, phụ trách du lịch tại Đảo chỉ cho chúng Thị nhà bà Năm. Gà chạy trên bãi đất trống được gọi là vườn. Nhà tắm dựng lên tạm bợ với cái ống dẫn nước từ máy bơm ở cái giếng. Cũng cái nhà tắm này mà 1 thằng bạn của Thị đã vô tình giật cái ống ra, làm tung cửa của 2 bạn nữ khác đoàn đang tắm. Cũng cái nhà tắm này mà 1 thằng bạn khác của Thị trúng số khi đang đi qua đi lại đợi nhà tắm. Hình như tối về nó bị đau mắt! Ấn tượng ban đầu – thôi rồi, chuyến này đi về với cội nguồn. Cái nhà tắm này cách khu trại gần 10ph đi bộ. Chẳng bao lâu đảo sẽ bị “khai… hoá”. Ấn tượng thứ 2 – ôi thôi, dân làng đây nghèo quá!

Chúng Thị may mắn tìm được chỗ cắm trại xa xa cái trung tâm du lịch là con đường xuyên biển. Ở đó cũng có nước từ giếng. Ở đó có cái nhà tắm có khoá để mấy thằng bạn không phải lo trúng số. Ở đó có gia đình chủ quán rất nhiệt tình và đậm chất dân dã. Ăn cái gì, nhờ cái gì cũng chỉ nói “mấy đứa muốn đưa bao nhiêu cũng được”. Ở đó họ mua hải sản rồi bỏ vào lưới treo ở biển để có khách thì bán lại với giá rất rẻ, công nấu thì lại bao nhiêu cũng được. Ở đó họ không tiếc gì khi cho mượn lò, mượn than, rồi lại nước nóng pha cà phê, đưa luôn cả trà chanh đường làm thức uống. Ở đó họ canh cánh không biết phải làm sao để du khách đến Diệp Sơn nhiều hơn và yêu quý mảnh đảo này. Ở đó họ lo lắng cho số phận hòn đảo, số phận của họ khi công ty du lịch lớn xây dựng resort ở đây.

Diep Son 3
Quý khách lên đảo vui lòng giữ vệ sinh chung

Chúng Thị khi đi có đem sách và truyện tranh lên đảo để tặng cho các em thiếu nhi vì biết các em rất thiếu thốn. Thật ra đảo không đến nỗi nghèo xơ xác như nhà bà Năm. Sâu trong đảo đã là nhà xây, đường nền xi-măng. Trên đảo chỉ có một trường tiểu học thôi. Đứa nào muốn học cấp hai thì phải vào đất liền. Có lẽ vì vậy mà gần như chẳng đứa nào học cấp hai. Người dân chủ yếu sinh sống bằng nghề đánh bắt cá tôm, và nuôi ngọc trai cho công ty Nhật Bản. Người trong làng lo lắng cho cái việc du lịch hoá hòn đảo. Họ ngại người vùng khác đến xả rác, huỷ hoại môi trường tự nhiên và làm biến chất cuộc sống vốn dĩ rất mộc mạc của mình. Họ không thích cái cảng du lịch được xây lên ở ngay đường xuyên biển. Họ không thích cái khu lều trại đang được bê tông hoá. Họ không thích tiếng nhạc xập xình được phóng đại bằng loa đến quá nửa đêm. Họ không chọn cuộc sống xa hoa, họ chọn cá, họ chọn thiên nhiên.

Đến và đi – không dành cho bánh bèo

Diep son 4

Để đến Điệp Sơn, bạn phải đến Nha Trang, rồi đến Vạn Giã, rồi bắt tàu ra đảo. Với dân đi bụi, máy bay là xa xỉ, xe bus giường nằm là sự lựa chọn tối ưu. Thị lần đầu biết đến khái niệm giường “xúp” – đó là khi già trẻ nằm trên đường đi, khi mà hành khách phải nằm quay ngược lại với nhau. Đầu người này đụng chân người kia. Ôi cái mùi… đời! Xe dừng ở bến xe phía Đông của Nha Trang. Mở mắt ra thấy siêu thị Metro, giật mình tự hỏi nó chạy cả buổi tối mà chỉ mới đến quận 2 thôi hả? Bấn loạn tâm lý của đứa ngái ngủ.

Từ bến xe Nha Trang đến Vạn Giã tầm 60km, có 2 sự lựa chọn. 1 là đi xe bus công cộng, ngon bổ rẻ, chỉ tội tốn thời gian vì nghe đồn là gần 2h đồng hồ lận, cộng thêm công sức chạy vào bến xe buýt thêm tầm 10km nữa. Thôi thì đi xe đò, nhanh và tiện. Chuyến xe định mệnh gợi nhớ quá khứ xe dù đau thương. Bằng tất cả trí tưởng tượng của bạn, hãy nghĩ về xe 16 chỗ nhét 30 người, vậy mà vẫn bắt khách dọc đường. Đừng hỏi xe chạy nhanh như thế nào vì theo lời nhân chứng, xe có đồng hồ cây số, nhưng nó không có kim. Xe chạy bon bon với vận tốc chóng mặt, thắng cháy đường tấp vào lề, bất chấp xe chạy đằng sau, đón khách rồi lại băng ra làn ngoài, rồi lại rẽ vào dừng làn trong. Chúng Thị có diễm phúc ngồi ngay sau bác tài, được hưởng hết lộc từ tàn thuốc của bác ấy. Nào có dám hé lời nào, vì đứa thì say xe bí tỉ, đứa thì thấy cái sẹo dài trên mặt bác, đứa thì chứng kiến cái sự phê như đang say thuốc của bác. Bác không thích vui một mình, bác xoè tiền ra thách mấy xe khác đua theo. Khi không gọi điện thoại và nhắn tin thì bác mở nhạc rồi hát theo. Xe vẫn tấp ra tấp vào với vận tốc không đo được. Thằng bạn buộc miệng “Uh, bác vui với nghề vậy là tốt rồi!” Uh, cuộc vui không cần biết đến ngày mai.

Diep Son 5
Nào ta cùng buýt. Xe sạch đẹp, chỉ phải tội hơi đông vì cuối tuần

Thử thách lúc đi rồi lại thử thách lúc về. Lần này quyết tâm đi xe buýt cho lành. Ôi cái xe buýt chiều chủ nhật chật cứng, không có chỗ ngồi. 1 tiếng đồng hồ 30 phút để về lại thành phố Nha Trang. Đứng toàn tập – 90 phút vừa lắc lư theo xe, vừa xoay xở với đống đồ đạc. Cộng thêm hệ quả của mấy ngày hoạt động chân tay liên tục. Phê. Dù gì cũng chân thành cám ơn nhân dân đi xe bus chăm tắm rửa, và thằng đi chung đã lịch sự khép nách trong suốt hành trình.

Một chuyến đi nữa lại kết thúc. Càng đi Thị và chúng bạn lại càng yêu mến đất nước Việt Nam này. Mong sao cho những cái lý do củ chuối “là vì nguyên nhân khách quan mà tài nguyên bị tàn phá” ít dần đi. Có lẽ người ta nên bớt trồng chuối lại …

Gửi phản hồi