Hà Giang – Quản Bạ – Đồng Văn

Khởi hành sớm từ Hà Nội, Thị và chúng bạn ngồi xe khách đến Hà Giang. Lu xu bu chụp hình sống ảo cho bằng bạn bằng bè ở cột km0 ở Hà Giang rồi bắt đầu đi vào cung đường Hạnh Phúc.

DSC04285
Ruộng nương xen giữa thung lũng núi đồi. Ảnh: Doan Thi Le Chi

Ngày đầu tiên theo lịch trình là đi từ Hà Giang đến Quản Bạ. Ngồi trên xe – trước mắt Thị, hai bên Thị là một màu xanh ngát. Tháng 8 – mùa lúa xanh. Tháng 8 – cây cối xanh tươi trong những ngày nóng nực. Xe chạy trên con đường xẻ dọc núi, len lỏi giữa những làng bản, giữa thung lũng, giữa ruộng nương.  Một nhánh nhỏ của sông Lô chảy dọc theo con đường ngoằn ngoèo, cố gắng kết thân, tìm bạn đồng hành. Nếu trong thời chiến sông Lô dậy sóng căm hờn, thì giờ đây dòng sông góp phần rất lớn trong việc làm nông nghiệp của đồng bào… Chẳng biết Trường ca sông Lô của cố nhạc sĩ Văn Cao hát thế nào nhỉ?

20120902_091455
Mây trắng vờn trên đỉnh núi, có lúc xáp xuống mặt đường tạo cảnh bồng lai. Ảnh: Hong Ngoc

Đây quả là một cung đường rất khó đi. Đường khá nhỏ, lại không bằng phẳng. Có đoạn rất nhiều ổ gà, có đoạn đá dăm. Đường đèo cua quẹo khá gấp. Chông gai thật đấy! Nếu biết rằng con đường này ngày xưa được xây dựng chỉ bằng nhiệt huyết và niềm tin, với chỉ những công cụ thô sơ, có lẽ là Thị đã bớt đi chút thái độ khi xe bị xóc hay không thể di chuyển được do cua gấp hoặc xe đi trái chiều.

Núi rừng hoang vu. Cảm giác như đi vào chốn rừng sâu hoang dã. Vậy mà chỉ vượt qua 1 con dốc, thị trấn Tam Sơn hiện ra – một thị trấn văn minh với nhà xây, đường nhựa, đèn đường, nhà nghỉ, quán ăn và tất cả những tiện nghi khác. Đúng là băng qua quả đồi để thấy ánh sáng văn minh. Thật chẳng thể tin nổi vào mắt mình.

DSC04410
Ảnh: Doan Thi Le Chi

Ngày hôm sau, cả đoàn lại tiếp tục trên con đường Hạnh Phúc đến Lũng Cú, rồi đến Đồng Văn. Con đường vẫn rất quanh co và ngoằn ngoèo. Có nhiều lúc Thị chẳng dám nhìn xuống đường vì bánh xe dường như quá sát với mép vực. Có nhiều lúc lại rất ngạc nhiên vì sự nhường nhịn và phối hợp nhịp nhàng của các phương tiện giao thông để cùng vượt qua những đoạn đường hẹp mà một xe đã rất khó khăn mới qua được. Khổ thân bác tài xế. Có lẽ đây là chuyến đi đầu tiên và cũng là cuối cùng mà bác dám lái xe 25 chỗ đi trên cung đường này.

Nhìn xuống mặt đường là thế. Nhưng khi nhìn xa, nhìn rộng, được tận mắt chứng kiến cảnh đẹp hùng vĩ của núi rừng, của tự nhiên mới biết rằng chấp nhận rủi ro để đi đến đây là rất xứng đáng. Đèo Mã Pí Lèng quanh co, uốn lượn dọc theo triền núi. Có lúc núi trùng núi, rừng điệp rừng, tạo cảm giác như bị ảo ảnh làm mờ mắt. Mây trắng vờn trên đỉnh núi, có lúc xáp xuống mặt đường tạo cảnh bồng lai. Quả xứng danh là một trong Tứ Đại Đỉnh Đèo của Việt Nam.

IMG_4962
Có lúc núi trùng núi, rừng điệp rừng, tạo cảm giác như bị ảo ảnh làm mờ mắt. Ảnh: Hana Lê
202631_4487488426984_2141068195_o.jpg
Đèo Mã Pí Lèng. Ảnh: Gordon Le Hoang

Đẹp là thế, nhưng sao dân chúng ở đây vẫn nghèo quá! Dọc đường đi là hình ảnh những người dân tộc thiểu số gánh gùi, thồ hàng vượt đường đèo đi bán chợ phiên. Những đứa trẻ con ngồi dọc đường để đợi xe đi qua cho chúng kẹo. Đồng bào vẫn sống chủ yếu vào nền nông nghiệp lúa nước, vẫn độc canh, vẫn hái lượm. Núi rừng đẹp là thế. Phải chi có dự án hỗ trợ hiệu quả và lâu dài để đồng bào được sống vui khoẻ và sung túc cùng núi rừng nhỉ?

Kỳ trước: Hà Giang – con đường Hạnh Phúc
Kỳ trước: Hà Giang – miền Đông Bắc của tổ quốc

2 thoughts on “Hà Giang – Quản Bạ – Đồng Văn

Gửi phản hồi