Hội An & những vùng lân cận

Hội An không chỉ có phố cổ. Hội An có những những vùng lân cận đầy thú vị về cả văn hoá lẫn du lịch và kinh tế. Đó là lý do Thị đến Hội An hoài mà không chán. Mỗi lần đi là một lần khám phá những điều mới lạ, những điều thật đáng tự hào, hoặc là đầy chất thư giãn. Đó là

  • Biển An Bàng
  • Làng rau Trà Quế
  • Cù lao Chàm
  • Làng gốm Thanh Hà
  • Rừng dừa Bảy Mẫu

Bãi biển An Bàng

An Bàng là nơi Thị thường hay ở mỗi lần đến chơi Hội An, chủ yếu là vì không muốn ở ngay phố cổ đông đúc, và muốn có thêm hương vị biển. 

Biển An Bàng thật sự là một bãi biển rất an bình. Đây là khu tập trung các homestay dành cho dân du lịch ba lô, rất gần gũi với thiên nhiên. Con đường Thị ra biển từ homestay  là một con đường cát băng qua xóm nhỏ, hoàn toàn không mang hơi hướng du lịch xô bồ. Quán Mom’s kitchen mở cửa buổi sáng bán tô cao lầu lạ miệng đến bất ngờ. Hết con đường mòn là đến bãi biển, ở đó ghế bố được người dân bày ra rất có trật tự, không chèo kéo, không bon chen. Đã lâu lắm rồi Thị mới đến được một bãi biển mà không bị làm phiền bởi sự ồn ào của khách du lịch khác. Không biết có phải may mắn hay không vì tuyệt nhiên không có hình bóng khách du lịch mang quốc tịch người anh em quá ồn ào và dơ bẩn. Lần khác Thị ở homestay hướng ra bãi biển vắng, tuyệt nhiên không bóng người. Biển An Bàng đối với Thị là những buổi sáng, những buổi trưa và cả những buổi chiều nằm trên bãi cát và tận hưởng sự yên bình chỉ được làm xáo động bởi tiếng sóng.

Đạp xe từ An Bàng đến Hội An có lẽ là cách tận hưởng chuyến đi hợp lý nhất. Nếu tập trung đạp xe thì chỉ 40 phút. Hành trình quen thuộc của Thị thi hơi lâu hơn 1 tí, tầm 4-5 tiếng. Trên đường đi, Thị tạt ngang vào làng rau Trà Quế để ăn trưa, rồi lại đạp xe đi sâu vào khu vực ruộng đồng bên trong, trước khi quay trở lại rong ruổi trên con đường quốc lộ để đến phố cổ Hội An. Thị vừa đạp xe vừa nhìn ngắm đồng lúa ven đường, vừa cười toét miệng chào những người bạn cùng đạp xe trên đường. 4-5 tiếng đồng hồ không hề phí phạm giây nào. 

Quang cảnh trên đường từ An Bàng đến phố cổ Hội An

Những homestay Thị thấy thích ở An Bàng

  • Under the coconut tree – rất dân dã và đậm chất Việt ngày xưa.
  • Tân Thành homestay – có bãi biển riêng. Tuy nhiên sẽ hơi bất tiện nếu book trúng phòng ở tầng dưới do trần hơi mỏng, sẽ bị ảnh hưởng nhiều bởi tầng trên.

Làng rau Trà Quế 

Trà Quế là ngôi làng nhỏ chuyên trồng rau cung cấp cho Hội An, cách Hội An tầm 3km, tức là khoảng 20 phút đạp xe trên con đường băng qua ruộng lúa rất hữu tình.

Rau ở Trà Quế nổi tiếng sạch và rất ngon. Đồ ăn ở Hội An ngon hơn là nhờ vào rau Trà Quế, rất tươi và rất thơm. Với một đứa hảo ăn như Thị, ăn rau Trà Quế giống như được lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Rau Trà Quế nổi tiếng với món Tam Hữu – là sự kết hợp giữa Tôm, Thịt và Rau. Tại sao lại tên là Tam Hữu – tôm sống dưới nước, heo sống trên bờ, rau là sản phẩm lâu đời của làng Trà Quế. Ba thứ cộng lại như ân tình với đất đai, sông nước và làng rau, làm nên món ăn rất đậm đà vùng Trà Quế. 

Rau ở Trà Quế trồng rất khác rau ở những vùng khác. Theo truyền thống, rau ở đây không trồng bằng phân hoá học mà bằng phân hữu cơ, hoặc bằng bèo. Rau cũng không trồng theo diện rộng mà theo từng luống chữ nhật nhỏ. Nguồn nước sạch cũng góp phần không nhỏ vào sự tươi ngon của rau vùng Trà Quế. Giờ thì tưới máy nhiều rồi. Nhưng có dịp nhìn anh nông dân quẩy đôi quang gánh, đeo thùng tưới rau thì cũng thật thú vị. Dường như có một điệu nhạc nào đó nổi lên khi anh tưới, rất nhịp nhàng và cũng rất phóng khoáng. Thị ngồi giữa ruộng một buổi trưa nắng chỉ để nhìn anh tưới rau. 

Ngày đó Thị có dịp ngồi lại với anh chủ một quán ăn ở Trà Quế. Anh kể Thị nghe về ngôi làng Trà Quế. Anh kể Thị nghe cái duyên với ngôi làng này. Anh làm du lịch ở Mỹ, rồi cuộc đời cũng đưa đẩy anh về lại ngôi làng này. Anh dừng tất cả mọi toan tính cao xa để dừng chân tại đây, vì anh đã lỡ yêu cái mùi rau Trà Quế, lỡ yêu cái vùng đất và những con người ở đây. Có lẽ Thị cũng vậy, chỉ trừ việc Thị không có đủ sức lực và đam mê để đi ra làm vườn.

Bánh xèo tự đổ. Ăn để cảm nhận sự khéo léo của team Thị

Đến với Trà Quế không chỉ để ăn rau và ngắm rau, Trà Quế còn cung cấp dịch vụ học làm nông. sau khi được chào đón bằng một ly trà chanh xả, Thị thay đồ làm nông dân, đội nón ra vườn. Các bác nông dân chính hiệu chỉ Thị cách cầm cuốc, cách trồng rau. Làm nông dân quả thật không dễ tí nào. Nào là cuốc mạnh tay, nào là nén đất nhẹ tay và nhịp nhàng. Rồi rải phân, rồi dăm cây. Mệt bở hơi tai. Đúng là dân thành thị bánh bèo vô dụng. 

Làm nông xong Thị lại học cách đổ bánh xèo. Cái này Thị làm được, Thị bánh bèo cũng biết đổ bánh xèo chứ! Thích lắm cái chảo chiên. Nó không dính, không làm cháy bánh. Đúng là đồ nhà nghề có khác. Bánh xèo tự đổ tự ăn, cảm giác thật là khác lạ, cảm xúc đong đầy, tự hào là chính.

Cù lao Chàm

Giếng cổ Cù lao Chàm

Cù lao Chàm là nơi lần đầu Thị làm chuyện ấy – thích mê!  Đời Thị rẽ sang một bước ngoặc mới là ở đây, bước ngoặc có tên Scuba Diving. Cù lao Chàm là khu vực lặn ngắm san hô rất đẹp. Thị thích mê cái cảm giác đeo bình, đeo ống, lặn sâu dưới biển. Thị thấy cá đủ màu, thấy san hô sống. Có những con cá hiếu kì cứ đi loanh quanh, nhưng lại nhanh vây quay ngoắc đi khi Thị đưa tay định chụp. San hô thở. San hô không phải là từng cục trắng trắng, to to nằm trên bãi biển để đem về nhà bỏ hồ cá. San hô có chỗ mềm mại, có chỗ níu kéo, có chỗ thẹn thùng. Cuộc sống dưới bề mặt nước biển thật là phong phú và sinh động.

Cù lao Chàm còn là hòn đảo không xài bịch ni-lông. Thị nghe nói thế nên thích mê, quyết tâm đi cho bằng được. Bước lên đảo là ngửi ngay được mùi mắm, mùi cá khô. Mọi người tụ tập tại khu vực cái giếng cổ và bến tàu để bán hàng. Chẳng kèo nài, lâu lâu lại nói đùa bằng chất giọng đặc trưng. Thị quá ư là kết người dân trên đảo này. 

Hành trình đến đảo cũng chẳng khó khăn gì. Thị không đi tour nên ra thẳng bến tàu Cửa Đại. Ở đó có bán vé tàu 2 chiều, bao gồm luôn cả việc tham quan đảo, ăn trưa và nghỉ ngơi ở bãi Dài và dịch vụ snorkling ngắm san hô. Bảng giá niêm yết rõ ràng, chẳng sợ bị lừa. Nói chung là duyệt!

Làng gốm Thanh Hà

Ngồi tàu 15 phút từ bến tàu trong phố cổ, tàu chở Thị cập làng gốm Thanh Hà, làng gốm đã gần 500 tuổi đời.

Lịch sử kể rằng vào thế kỷ 17, 18, lúc hưng thịnh nhất của cảng thị Hội An, làng gốm Thanh Hà cung cấp các sản phẩm gốm rộng khắp, tới cả kinh thành Huế, bao gồm nồi, ấm, khạp, chum, vại… Đất sét từ sông Thu Bồn tạo ra những sản phẩm gốm nhẹ và bền. Mái ngói đỏ và cong ở phố cổ Hội An cũng là từ làng gốm Thanh Hà mà ra. Từ thế kỷ 19, Hội An không còn tấp nập như xưa, làng gốm Thanh Hà tưởng như đã bị bỏ quên. Nhờ vào tâm huyết của các nghệ nhân, làng gốm vẫn được duy trì với đất và lửa, và dạo gần đây trở thành một địa điểm du lịch thú vị  cho khách du lịch đến với Hội An.

Nữ nghê nhân bên bàn xoay để hướng dẫn khách du lịch

Nhà cửa, ngõ phố ở đây vẫn còn giữ được vẻ thôn quên ngày xưa. Khác với gốm ở Ninh Thuận là người nghệ nhân phải tự xoay vòng vòng, gốm ở Thanh Hà được làm với sự giúp sức của máy quay. Miếng đất sét quay vòng vòng trên bàn xoay, dần hình thành hình dáng dưới bàn tay trau chuốt của người nghệ nhân. Mới đây thôi mà cục đất sét nằm gọn trong lòng bàn tay đã trở thành cái lọ, cái bình, cái ly. Với sự giúp đỡ của một nghệ nhân, Thị được tận tay làm ra một cái bình bé xinh. Nghe nói rằng sản phẩm làm xong phải đem đi phơi 1 ngày nắng, rồi làm nguội để trang trí hoa văn trước khi đem đi nung. 

Thị rời làng gốm với chú tò he bằng gốm. Quà của làng gốm Thanh Hà để du khách mãi không quên.

Rừng dừa Bảy Mẫu

Rừng dừa Bảy Mẫu thuộc xã Cẩm Thanh, cách phố cổ Hội An tầm 5km. Nằm ngay khu vực tiếp giáp giữa 3 con sông Thu Bồn, Đế Võng và sông Hoài, khu vực này có nước lợ, rất thuận tiện để dừa nước phát triển.

Từ bến thuyền, Thị và chúng bạn bước xuống thuyền thúng để đi sâu vào rừng dừa. Bác lái thuyền thân thiện tặng mỗi đứa một chiếc nhẫn làm bằng lá dừa. Có đứa tham lam lấy những hai ba cái nhẫn. Chiếc nhẫn con cào cào trên tay Thị nhìn rất vui mắt, tuy đơn giản nhưng mang lại niềm vui rất lớn. Chiếc thúng được chèo xuyên qua rừng dừa, băng qua khu dân cư vùng sông nước. Ở đây nhà nào cũng có 2 mặt tiền – mặt tiền đường bộ và mặt tiền đường sông. Đằng trước có xe máy đợi, đằng sau có thúng cập bến. Thật tiện lợi. 

Du lịch ở đây cũng phát triển rồi. Làng tổ chức hiệp hội du lịch cho bà con tham gia vào. Không có cảnh chèo kéo khách của các bác chèo ghe. Mọi thứ dường như được tổ chức một cách khá bài bản. Khách đi vào sẽ được ngồi ghe chèo qua rừng dừa, dừng lại xem quăng chài lưới, rồi đến nhà hàng. Có cả những khu du lịch sông nước với các trò chơi giải trí như đi cầu khỉ, đập niêu, zipline, câu cá. Thị ghé vào một khu du lịch như thế, thấy thật thú vị. Đồ ăn tươi ngon, giá thành hợp lý. Thị thích.

Thế nhưng, con đường vào đến chỗ ăn uống thì Thị lại không thích tí nào. Khu vực này hiện đang hút rất nhiều khách du lịch châu Á đến tham quan, đặc biệt là Hàn Quốc và Trung Quốc. Cảnh sông nước miên mang giữa miền Trung bị làm ô nhiễm bởi tiếng nhạc loa xập xình từ các nhà hàng ven sông. Họ mở nhạc Hàn và nhạc Tàu để mua vui cho khách. Ghe dừng lại giữa dòng để coi một bác quăng lưới đánh cá. Xa xa các ghe biểu diễn quay vòng thật điêu luyện, tất nhiên là vẫn trong tiếng nhạc sàn đinh tai nhức óc. Hỗ lốn lắm. Thị bất giác thở dài. Du lịch văn hoá mà văn hoá bị ảnh hưởng bởi khách du lịch luôn rồi. Kèo này là kèo lỗ. Lại lý do là vì đồng tiền cả mà.

Bài viết khác về Hội An: https://cututu.xyz/di-dau/viet-nam/hoi-an/

One thought on “Hội An & những vùng lân cận

Gửi phản hồi