Quảng Bình – Lũ thôi mà, chuyện thường

Lũ thì có gì lạ? Đọc báo thấy hoài đó thôi. Năm nào cũng có thông báo cứu trợ lũ lụt. Năm nào cũng đóng góp một ngày lương để phòng chống bão lụt. Chuyện thường.

Thị đến Phong Nha, Quảng Bình vào một ngày cuối tháng 6. Mùa lũ chưa đến. Thị đi khám phá hang. Nhưng dường như câu chuyện đi tránh lũ của người dân thôn Sơn Trạch bên dòng sông Son này để lại nhiều ấn tượng hơn nhiều – đó là cảm giác thương cảm, đau xót, có cả khâm phục và cả tức tối, bất lực.

“ Các tour khám phá hang động phải đóng cửa từ tháng 9 đến đầu tháng 12 ả ơi. Phải đi tránh lũ.”

Tránh lũ – nghe cứ như chim bay đi tránh đông, cứ như xách giỏ lên mà đi ra chỗ khác.

Mùa ngập nước. Nguồn Internet

Cứ đến cuối tháng 8 là người dân trong vùng lại thu dọn, gói gem hết những việc đang làm để về nhà chuẩn bị tránh lũ. Mọi người nói về lũ như một chuyện thường ngày, rất bình thản. Thì về nhà chuẩn bị tránh lũ. Vậy thôi.

Nước lũ mỗi lần lên tầm 3 đến 4 ngày thì rút. Đồ đạc trong nhà, cái gì quý giá thì đem lên tầng 2. Giường tủ bàn ghế thì thôi kệ, chẳng có sức mà khinh lên. Hư hỏng cũng đành chịu. Cứ khoá cửa lại để bàn ghế, vật dụng, giày dép cứ thoả sức mà trôi lềnh bềnh. Rồi cả gia đình lên tầng 2 ngồi đợi nước rút. Nhà nào không có tầng 2 thì qua trú ngụ tạm ở nhà hàng xóm. Cũng có vài nhà đã nghèo lại không có người quen, họ được chính quyền bố trí cho chỗ tránh lũ. Tất cả mọi thứ đều do người dân tự chuẩn bị – lương thực, nước uống. Đợt nào lũ lâu quá thì phường xã xuống trợ giúp mì gói. Theo hình dung của Thị qua sách vở, báo đài thì lũ là thảm hoạ, mà sao qua lời người kể thì chẳng có gì to tát. Ừ, thì năm nào chả thế. Quen rồi. Chuyện thường.

Nguồn Internet

“Vậy thì những ngày tránh lũ thì mình ngồi trên lầu 2 nhìn ngắm mưa rơi hả anh?” Làm gì có. Cả ngày cứ chạy quần quật từ trong ra ngoài. Lo cho đàn bò. Lo cho cái nhà. Lo việc nọ, việc kia. Trời mưa cả ngày thì mình cũng ướt cả ngày. Chỉ có tối về xả nước nghỉ ngơi được một tí. Đàn bò được lùa lên trên một con đường duy nhất xây cao hơn mực nước. Cột dây để đó thôi. Rồi mình đội mưa cho nó ăn, lùa nó đi vào vùng không trũng nước. Hỏi rằng có ai mất bò không? Có chứ, bò bị nước lũ cuốn trôi. Cả gia tài đó ả ơi. Nhưng cũng đành chịu thôi, biết đâu mà tìm. Chẳng có việc bắt nhầm bò, vì bắt rồi thì cũng phải lùa nó vào một chỗ cả thôi. Lũ nào, có mấy chỗ khô đâu.

Quảng Bình nghèo là vậy. Cứ sau mỗi mùa lũ là lại làm lại từ đầu. Nhà cửa phải dọn dẹp lại, tống hết bùn đất và rác rưới ra ngoài. Vụ mùa chẳng còn gì, ngoài trừ cái dải đất gọi là ruộng. Rồi lại bắt đầu mọi thứ, tranh thủ làm ăn nuôi trồng và chuẩn bị cho mùa lũ sau. Khổ vậy đó, nhưng quen rồi. Chuyện thường.

Cũng may ở Quảng Bình không có lũ quét, nước lên từ từ nên người dân còn có thời gian để chuẩn bị. Nhìn cảnh mưa bão và lũ quét ở miền Bắc thấy càng đáng thương hơn. Phải chăng vì ở đây còn có cây xanh và hệ thống nước ngầm để góp phần giảm thiểu tác hại của lũ? Phải chăng chúng ta cần nghiêm túc nhìn vào tác hại của việc khai khoáng và chặt rừng? Nên chăng cứ để người dân vùng lũ coi việc dời nhà lên tầng 2 mỗi năm là một chuyện thường tình và không thể khắc phục được? … Còn có biết bao câu hỏi phải chăng mà khoản tiền đóng góp hỗ trợ lũ lụt hàng năm của Thị chẳng giúp Thị có được câu trả lời chính đáng.

— Quảng Bình một ngày nắng được nghe kể về những ngày mưa. —

Quang Binh 1
Quảng Bình thật đẹp, nhưng thật nghèo. Chỉ vì cái chuyện mưa lũ.

Source hình:

https://www.deviantart.com/txvirus/art/Rain-268390525

https://tgm.edu.vn/

Gửi phản hồi