Trekking Phi Liêng – thác, dốc và làng H’Mông

Nói về Phi Liêng thì có lẽ ít người Đà Lạt nào biết. Nhưng nói đến vùng kinh tế mới Đạm Rông, đường vào Đạ Tẻ thì chắc nhiều người biết. Nghe bạn rủ đi Phi Liêng cứ nghĩ đi đâu đó xa xôi, ai ngờ xe chạy về gần hết con đường về nhà, rẽ ngang quốc lộ 20 vào quốc lộ 27 là tới.

Hoa cà phê
Hoa cà phê

*** Cung đường trekking ở Phi Liêng băng qua những đồi thông, và băng qua những đồi cà phê. Đó là một ngày nắng đẹp đầu tháng 1. Hoa cà phê trắng, hương thơm rất dễ chịu. Hạt cà phê trái xanh, trái chín đỏ. Thoang thoảng đâu đó còn có cả mùi nhựa thông. Tiếng chim hót hoà với tiếng lá thông reo rì rào. Đó là một ngày tràn đầy năng lượng của những đứa trẻ muốn trốn khỏi cái nắng, nóng và ngột ngạt của thành phố để tìm về với thiên nhiên. Con đường đất đỏ rẽ ngang những đồi thông xanh và cả những khoảnh đất chặt thông trồng cà phê. Vùng kinh tế mới – cuộc chiến thầm lặng giữa vẻ đẹp nguyên sơ và lợi ích kinh tế.

Cuộc cạnh tranh giữa thông và cà phê
Cuộc cạnh tranh giữa thông và cà phê
Thác cao vậy đó, leo xuống nào!
Thác cao vậy đó, leo xuống nào!

*** Đồi và dốc, leo lên rồi lại leo xuống. Đó cũng chỉ là chuyện thường tình khi đi trekking. Cơ mà cái con đường xuống dốc nó chông gai quá! Thác Phi Liêng cao 120m, có nghĩa là phải xuống 120m thẳng đứng, hoặc là một cơ số mét đường dốc lòng vòng trong vòng 3 tiếng đồng hồ. Trời không mưa, không trơn trượt. Vậy mà con đường xuống dốc vẫn rất trần ai. Đi vui là thế, mà sao vẫn không nén được tiếng … chửi thề. Đặc biệt là cái dốc cao vời vợt trước khi xuống thác. Thị gồng chân bước từng bước xuống, tay bám chặt lấy dây để giữ thăng bằng. Có lúc muốn bỏ cuộc, chân run lên vì mệt, tay muốn rớm máu vì quá căng thẳng nên ghì chặt sợi dây thừng. Thằng đi chung bị cục đá trên núi rơi trúng chân, bầm chân cả tuần sau, nhìn quá thảm. Nhìn xuống thấy thác nước vời vợi, chúng bạn đã kịp ngâm mình xuống dòng nước. Nhìn lên chỉ thấy đá và mỗi cọng dây thả xuống làm điểm bám. Tự hỏi thế gian tại sao năm vừa rồi không chịu tập thể dục để rồi mắc kẹt giữa dòng thế này! Rồi con đường ngày mai leo lên rồi sẽ như thế nào đây? Cũng may mà sau một buổi chiều tối ăn chơi phè phỡn, sau một nồi cháo gà chất lượng, con đường leo lên chỉ có mệt mà không có đuối. Cọng dây căng ra để leo xuống phát huy tác dụng rất lớn để leo lên. Ôi thôi rồi, lại nghĩ đến việc giảm cân (lần thứ 100x)

*** Thác Phi Liêng và tắm nước đá: Phải nói là – công sức bỏ ra đã được đền đáp hơn cả mong đợi! Thác Phi Liêng là thác đầu nguồn. Dòng thác đổ thẳng từ hồ trên núi xuống tạo thành một hồ nước sâu thẳm và … lạnh ngắt. Một đám trẻ ham vui, ở nhà nước nóng không tắm, vất vả đường dài lên thác Phi Liêng tắm nước đá. Teoooooo! Tất cả những gì teo được đều teo lại khi ngâm mình vào hồ. Cái lạnh xuyên qua từng thớ thịt đánh thức từ giác quan dường như đã ngủ quên vì chuyện cơm áo gạo tiền. Cái lạnh làm thức tỉnh tâm hồn trẻ thơ tưởng như đã bị quên lãng. Thị ngâm mình xuống nước đá và để mặc cho dòng nước cuốn trôi, để rồi giật mình vì tiếng cười sảng khoái của mấy đứa nhảy ùm ùm xuống nước ở góc xa. Hết shock lạnh. Cũng một phần nhờ vào ấm trà gừng được đun tại chỗ của mấy anh porter. Hết chơi thác lớn, lại đi khám phá thác nhỏ vì thác còn nhiều tầng ở bên dưới. Đám trẻ giờ chẳng còn biết mình đã bao nhiêu cái xuân thì, chỉ biết tung tăng vọc nước.

Ngôi nhà trong làng H'Mong
Ngôi nhà trong làng H’Mong

*** Con đường quay về băng qua làng người H’Mông để tiếp nước và cũng ghé qua cho biết cuộc sống của một bộ phận dân tộc thiểu số trong vùng. Có lạ không khi phong tục, quần áo và cả cái nghèo của người H’Mông ở Lâm Đồng và ở Sa Pa giống y như nhau? Chỉ có điều ở đây đại đa số họ trồng cà phê và làm chổi đót để kiếm tiền. Nhìn những đứa bé người lấm lem bùn đất chơi trước sân nhà, lòng tự hỏi liệu các em sẽ có cuộc sống khấm khá hơn không? Và trong bao nhiêu năm nữa? Nhưng mà cũng mừng vì các em có hẳn 1 tuổi thơ đầy cát bụi, chứ không chỉ tivi, ipad và học thêm như trẻ em thành phố.

Băng qua khỏi làng là đến một cái hồ thật to – hồ làng H’Mông. Đường dài và nắng nóng, nước hồ thì xanh tươi và mát rượi. Còn gì tuyệt bằng lao xuống tắm! Ngâm mình giữa hồ là cảm giác của một chú cá bé nhỏ ở biển khơi. Trên là mây trời, xung quanh là nước, xa xa là rừng thông bạt ngàng. Thả mình nhìn trời xanh mây trắng nắng vàng, tận hưởng sự chiến thắng bản thân và hoàn thành một cung đường đầy thử thách. Ngẫm lại thì không có gì là không thể vượt qua, có thể mệt, có thể khổ, nhưng cảm giác đến đích thì không có gì bằng.

Cá (mặc áo phao) vàng bơi trong hồ nước
Cá (mặc áo phao) vàng bơi trong hồ nước

 

Credit:

  • Photo: Thuy Tu, Peter Hoang, Le The Hienl
  • Video: Nhoxbi Bô

5 thoughts on “Trekking Phi Liêng – thác, dốc và làng H’Mông

Gửi phản hồi