Vườn quốc gia Núi Chúa và rùa biển

Nui Chua 01
Vườn quốc gia Núi Chúa

Đứa kia – “Tháng 8. Lên núi ở với rùa biển. Hẳn 1 tuần. Không màng việc thế sự.”
3 giây suy nghĩ. Bắt keyword – núi, biển, 1 tuần, rùa, ồ dze!
Nó – “Ê ê, cho đi với!”
Vậy đó. Chỉ cần 3 giây, 4 từ khoá là có một trải nghiệm độc nhất vô nhị.

Bạn chắc hẳn nghe nhiều về vịnh Vĩnh Hy – điểm đến của dân lướt diều gió, điểm check in của các bạn trẻ mê du lịch. Bạn có lẽ cũng nghe về Núi Chúa – địa điểm trekking của khá nhiều dân leo núi. Vậy bạn đã nghe về khu bảo tồn rùa biển nằm dọc bờ biển thuộc vườn quốc gia chưa?
Bạn có biết rằng rùa biển thường sẽ bơi vào đất liền để đẻ trứng nhưng việc tái sản sinh của chúng đang gặp rất nhiều thử thách. Ngư dân giăng lưới đánh cá, thậm chí là đánh bắt rùa làm rùa cái không thể vào bờ. Vào được, đẻ được thì bị người dân đào trứng rùa về ăn. Trứng may mắn nở ra được thì rùa con lại bị bắt về làm linh vật. Trong môi trường hoàn toàn tự nhiên, chỉ có 1 trong 1,000 con rùa con có thể bình an trở lại biển khơi do các tác động tự nhiên như động vật ăn trứng rùa và rùa con, như thiên nhiên khắc nghiệt. Cộng thêm tác động của con người, xác suất này càng nhỏ hơn. Loài rùa biển đang rơi vào tình trạng có nguy có tuyệt chủng. Chúng có từ thời khủng long, sống sót qua kỷ băng hà, nhưng có khả năng phải chùn bước trước bàn tay con người. Thật là đáng tiếc.
Đợt này Thị đi tình nguyện ở khu vực Núi Chúa, một trong những nơi rùa biển còn lên đẻ trứng ở Việt Nam. Cực khổ có. Thiếu thốn có. Nhưng vui thì cũng có, và có rất nhiều. Trải nghiệm thuộc dạng hàng khủng. Kèm theo biết bao tâm tình và suy nghĩ về cuộc sống – đời không như mơ nhưng vẫn có những người kiên trì bám lấy giấc mơ, bất chấp cuộc đời.

 

Trạm bảo tồn rùa Bãi Thịt
Tổng hành dinh lán trại của TNV

*** Chuyện về nàng rùa mới vừa đến tuổi đẻ (tính theo kích thước). Nàng vượt ngàn dặm biển khơi để quay về nơi nàng sinh ra để đẻ trứng. Thương lắm! Nàng sống dưới biển, lê thân nặng bò trên cát. Cồn cát cao quá không leo lên được lại quay đầu trở ra. Cứ tưởng nàng đã bỏ đi rồi. Nàng quay lại tìm chỗ đào hố sâu và đẻ thật nhiều trứng. Đẻ xong, dù đau, dù mệt, nàng vẫn cố dùng bốn chân lấp cát, tạo thế nguỵ trang để bảo vệ trứng rồi về biển. Lắng nghe hơi thở mệt mỏi của nàng mới thấy được sự hy sinh cao cả của các giống loài để bảo tồn nòi giống.

Nui Chua 2*** Chuyện về những bé rùa con vừa nở, được nuôi một thời gian cho đủ cứng cáp rồi mới thả về biển. Các bé quẩy liên tục, rất khoẻ, rất mạnh. Đặt các bé xuống cát là cắm đầu về phía biển mà bò. Ai nói là chậm như rùa cơ chứ! Bãi cát tuy ngắn nhưng là một thử thách rất lớn đối với cái sinh linh bé nhỏ. Chưa kể đến những vết chân hằn trên cát của các anh chị vô tình tạo thành những chướng ngại vật cam go. Có bé vừa bò vừa nghỉ mệt làm các anh chị lo lắng, không biết em có đủ sức chống chọi với sóng dữ ngoài biển xa. Có bé bị sóng đánh dạt vào bờ, rồi lại quay một vòng, định hướng biển rồi cắm đầu mà bò.  Chúc các bé được bình an trong biển khơi.
Nui Chua 3
Con đường mòn dẫn vào thôn Thái An. Xương rồng, phi lao, nhãn rừng, và còn nhiều hơn thế nữa

*** Chuyện về vùng đất khô cằn, cái rốn của hạn hán. Cây cối trong vườn quốc gia tạo thành một lá phổi làm không khí tưởng như oi hanh mà trong lành đến lạ. Bờ biển dài trở thành miếng cơm cho người dân. Ngoài cá, cua và ốc, vùng biển Phan Rang còn có bãi san hô rất phong phú. Đứng từ trên cao nhìn xuống, bất giác Thị rướm nước mắt. Vì cái sự bao la, hùng vĩ. Vì cái vẻ đẹp qua thanh khiết mà thiên nhiên trao tặng. Vì những dải san hô đang bị phá hủy từng ngày dẫu là vô tình hay cố ý. Vì rác để lại bởi những người sống nhờ biển, hoặc những người luôn miệng nói yêu thiên nhiên, muốn về với biển để nghỉ ngơi, tận hưởng. Nỗi niềm muôn thuở – nên chăng cho nước ngoài thuê tài nguyên làm du lịch khoảng vài trăm năm để giữ biển hay là để dân ta tận hưởng biển rồi phá luôn cho nát.

Nui Chua 4
Nước biển trong vắt, có thể thấy cả 1 hệ sinh thái phong phú bên dưới

*** Chuyện về những tấm lưới giăng ngang bờ biển làm rùa không thể vào đến bờ để đẻ. Chuyện về những tiếng nổ mìn lúc chiều tà để đánh cá. Nước văng lên tung toé, kèm theo đó là những mảng san hô, rong biển, có cả cá cua và ốc. Mới chỉ trong khoảnh khắc trước đó thôi, chúng vẫn đang còn hoà nhịp theo tiếng sóng vỗ … Rồi chuyện về những con tàu đem khách từ nơi xa vào khu vực bảo tồn rùa. Họ cắm trại ăn chơi, nhạc xập xình, bia bọt, xả rác. Có biết bao bãi biển, cớ sao cứ phải đến nơi dành riêng cho rùa – những con vật nhạy cảm với âm thanh, ánh sáng và mùi. Chuyện những anh hướng dẫn viên thản nhiên dắt khách vào khu vực cấm để coi rùa đẻ. Rùa đâu có đẻ vào buổi sáng và rùa cũng không ăn rác. Rồi chuyện về những tấm bảng thông báo khu vực cấm vào, những tấm bảng thông báo vườn quốc gia. Nắng gió Phan Rang quá gắt để những tấm biển báo và biển tuyên truyền không được trùng tu có thể được nhận biết, đừng nói đến việc đọc được. Tất cả đều đang đợi chỉ đạo của cơ quan ban ngành, không ai được đụng vào. Cái vòng lẩn quẩn giữa chuyện cơm gạo, ý thức và trách nhiệm. Cần lắm một tầm nhìn vĩ mô thay vì những toà nhà văn phòng rộng lớn nhưng vắng bóng người làm việc. Đàn bò chậm rãi bước đi trên cát đá, tiếng chuông leng keng dường như chẳng làm phiền đến ai.

Nui Chua 5
Bãi đá – một chặng đường phải vượt qua mỗi ngày

*** Chuyện về những người ngư dân toàn tâm với biển xanh. Đã từ mười mấy năm nay, họ tình nguyện đi bảo vệ rùa biển. Đó là một công việc lặng thầm 3 tháng mỗi năm. Đêm tối vác lều ra bãi biển ngủ, giật mình lúc nửa đêm để đi tuần xem rùa có lên đẻ. Tấm lưới giăng ngang không cho rùa đẻ được các anh lặn sâu xuống cắt. Rồi lại cả dọn rác cho vườn quốc gia. Đó là những người đàn ông da rám lại vì cái nắng của biển, vị mặn của nước và nỗi niềm để bảo vệ biển xanh. Đó là những con người chân chất, đầy tình cảm, yêu nhạc Bolero. Trong cơn say, các anh nói rằng sẽ mãi cố gắng, chỉ mong các em nhớ về vùng biển này và quay lại – vì một tấm chân tình.

Nui Chua 6
Nào cùng học, nào cùng chơi

*** Chuyện về những đứa trẻ sáng sớm chạy ra chợ hỏi xem hôm nay thầy cô có về trường dạy học không. Thị vốn không phải là người kiên nhẫn nên con đường giáo dục mãi không có ý định theo đuổi. Vậy mà cũng ba buổi lên lớp, hò hét, vui chơi. Cái cảm giác đi đâu cũng được “chào cô” thật tuyệt. Nhớ những lúc cô dép kẹp, trò xe đạp thi nhau chạy đến lớp. Nhớ cái lúc sững sờ khi cả binh đoàn học sinh vồ đến lấy hết kẹo bánh của cô. Rồi cũng những khuôn mặt đó lấm lét đem trả lại kẹo bánh khi bị la. Nhớ cái lúc cô trò vừa ngồi coi phim hoạt hình, vừa bàn luận về cuộc đời. Đến giờ mới hiểu tại sao có những thầy cô giáo từ bỏ cuộc sống thành thị để về vùng sâu vùng xa dạy các em. Hẹn năm sau lại đến lớp nhé!

Nui Chua 7
Chợ quê – nơi các TNV lấp đầy bao tử bởi các món ăn dân dã, ngon, bổ, rẻ. 1 tuần gian khổ, Thị tăng đến 2kg

*** Chuyện về những nam thanh nữ tú sống cuộc sống thành thị lên đường với trái tim nồng cháy. Chẳng được chăn ấm nệm êm đâu nhé. Những chặng đường dài với núi đá và cát nóng phải di chuyển mỗi ngày. Thời tiết nắng như phan, gió như rang ở nơi này chẳng giúp được là mấy. Cả một tuần lợ lợ – tắm nước giếng lợ, nấu ăn nước giếng lợ, rửa chén nước giếng lợ, giặt đồ nước giếng lợ. Củi lúc ướt lúc khô hun khói cả tập đoàn làm bếp. Mỗi buổi sáng để có đồ ăn sáng và chợ búa là leo một ngọn núi để lên đến mặt đường. Hoặc là băng qua một dãi đá, bãi cát và 10 phút chạy xe trên đường cát để về với ánh sáng văn minh. Có những đêm mưa nằm ngủ lều, hay nằm trong vũng nước. Người cong lại như tôm để tránh nước. Sáng ngủ dậy thầm chửi rủa đứa nào dám đổ nước vào lều. Đó là những bạn trẻ (và già) luôn tìm thấy nụ cười trong mọi hoàn cảnh. Bụng luôn đói, miệng luôn nhai. Đi tưởng khổ, ai ngờ khổ thật, mà khổ vì nhai cơ! Những đêm trải bạt nằm ngắm dải ngân hà, chờ đợi sao băng. Đứa thì chỉ kịp à ồ, đứa thì đã kịp tụng niệm bài ca “tiền tiền”. Khoảnh khắc bên nhau nhìn rùa đẻ. Hoặc chỉ đơn giản là những bữa ăn đạm bạc, thi nhau rắc muối cho đứa nói chuyện vô duyên. Cám ơn các Mộng vì một chuyến đi thật đáng nhớ. Cổ nhân nói đúng – đi đâu không quan trọng bằng đi với ai.

Nui Chua 7
Cùng thức, cùng ngủ, cùng ăn, cùng chơi, cùng canh rùa & còn nhiều chưa dám kể
Vậy đấy – 7 ngày ăn nằm cùng biển, luôn nghĩ về rùa (và đồ ăn). Đây là chuyến đi không dành cho những bạn không có sức khỏe và không có khả năng sống khổ. Chương trình hân hạnh được tài trợ bởi “Gia đình em yêu thiên nhiên”. Chuyến sau sẽ khởi hành từ 1.6.2018 đến 10.9.2018 nhé. Nhanh tay đăng ký cho một trải nghiệm quý giá.
Mọi chi tiết, mọi người liên hệ tại đây nhé

4 thoughts on “Vườn quốc gia Núi Chúa và rùa biển

Gửi phản hồi