Cô gái viết nỗi cô đơn

Tác giả: Shin Kyung-Sook

Đánh giá 5/5

Cô gái viết nỗi cô đơn không hẳn là một cuốn tiểu thuyết. Nó giống như một tập tản văn, với thời gian và suy nghĩ lẫn lộn. Dường như tác giả Shin Kyung-Sook chỉ ghi lại bất cứ suy nghĩ và sự việc gì đang xảy ra, không quan tâm đến trình tự. Đó là dòng cảm xúc lẫn lộn của cô gái trẻ, mười sáu tuổi, và của nhà văn, ba mươi hai tuổi.

Cô gái viết nỗi cô đơn. Thị thấm từng câu, từng chữ… Chẳng phải vì nỗi cô đơn mà có lẽ đó là cái cảm giác rút ruột rút gan ra mà viết. Khi viết xong thì lòng trống rỗng, mặc dù lúc viết là lúc cảm xúc dâng trào lên, gào thét, cấu xé tâm trạng. Vì vậy mà Thị sợ viết. Sợ rằng sau khi trút ra xong thì sẽ quên mất phần ký ức đó. Sợ rằng những chuyện quá khứ sẽ gợi lại quá nhiều điều tưởng như đã bị khoá lại và chôn dấu. Những ước mơ thầm kín. Những điều dại khờ đáng xấu hổ. Những kí ức mà ta chỉ ước rằng nó chưa từng xảy ra. … 

“Nếu tôi bắt đầu từ quá khứ, tôi phải phớt lờ tuổi mười sáu, mười bảy, mười tám, mười chín và nhảy cóc thẳng tới hai mươi; còn nếu bắt đầu từ hiện tại, tôi phải phớt lờ tuổi mười chín, mười tám, mười bảy, mười sáu và nhảy cóc thẳng đến mười lăm, bởi vậy những năm tháng ấy với tôi luôn luôn trống rỗng, như ánh mặt trời trần trụi, như cái giếng hoàn toàn bị giấu kín đáy.”

Cô gái viết nỗi cô đơn chính là khoảng thời gian mười sáu, mười bảy, mười tám và mười chín tuổi của cô gái đó.

Không bàn về tâm trạng của cô gái, cuốn sách này là một sự lột tả trần trụi xã hội Hàn Quốc những năm 1979, trước và sau khi Tổng thống Park Chung Hee bị ám sát và chính quyền mới được thiết lập, đầy máu và sự tàn bạo. Phải chăng nối tiếp một chính quyền chuyên chế luôn là một giai đoạn hỗn loạn, khi mà sự tàn bạo bởi những kẻ tàn độc, tư lợi, lạm quyền được biện minh và được hỗ trợ bởi chính quyền đương thời? Chắc gì mọi chuyện đã tốt đẹp hơn? Lịch sử là một tiến trình lâu dài. Chính quyền sẽ sắp xếp lại nó một cách hợp lý… Bà cụ vẫn ngồi mong ngóng người con trai bị bắt đi trong đêm mãi không về …

Ngày đó, dưới chính sách phát triển kinh tế thần tốc của Park Chung Hee, Seoul là một trung tâm công nghiệp với rất tầng tầng lớp lớp những nhà máy sản xuất có ống khói toả khói đen cả một vùng trời. Cô gái trẻ, mười sáu tuổi, rời gia đình lên Soul để được đi học – dân tỉnh lên chỉ được học trường dạy nghề, không phải trường chính quy. Sau khoá đào tạo việc làm, cô và chị họ được phân công đi làm ở nhà máy lắp ráp Stereo. Tuổi thanh xuân của cô gắn liền với dây chuyền lắp ráp, với những lúc phải tăng ca, làm việc xuyên đêm. Công việc nặng nề, lương bị cắt giảm, không có ngày nghỉ. Rồi cả những cuộc đấu tranh khốc liệt của công đoàn với ban giám đốc nhà máy. Rồi lại nợ lương. Rồi đánh đập, đe doạ. Rồi sàm sỡ, hãm hiếp. Lưu lại trong tâm trí cô gái trẻ, mười sáu tuổi, là những bàn tay bị thương, lại thấm nước lạnh, sưng phù lên giữa thời tiết lạnh. Là những lúc cơ thể mỏi nhừ, đau sốt mà cũng không được nghỉ vì phải tăng ca liên tục trong một thời gian dài. Là những bữa ăn tập thể không nuốt nổi. Tự nhiên ngẫm lại, các khu Công nghiệp ở các vùng lân cận Sài gòn, liệu cuộc sống của những người công nhân có khác gì không? Thị vẫn nghe chuyện ép lương, nợ lương và rồi quịt lương. Đã hơn 40 năm so với ngày ấy còn gì!

Cô gái trẻ, mười sáu tuổi, sống cùng chị họ, hai mươi tuổi, và anh cả, rồi anh ba, trong một căn phòng nhỏ, trong một khu nhà có 33 căn hộ. Tịch mịch. Lạnh lẽo. Chật chội. Buổi sáng cả khu nhà cùng xếp hàng sử dụng nhà tắm và nhà vệ sinh. Không ai bắt chuyện cùng ai. Không ai biết ai. Anh cả, hai mươi hai tuổi, đi nghĩa vụ quân sự. Sáng sớm và tối khuya, anh cả đội bộ tóc giả, mặc comlê, lầm lũi bước trên con đường nhỏ đi dạy thêm để kiếm thêm tiền lo cho em gái, mười sáu tuổi, và lo cho anh ba, sinh viên đại học luật. Vai anh thõng xuống, thở dài trên từng bước đi. Anh cả, hai mươi hai tuổi, gầy xọp lại, phải chăm lo cho gia đình, bỏ mặc tuổi thanh xuân của mình.

Cô gái trẻ, mười sáu tuổi, cùng chị họ, hai mươi tuổi, buộc phải ký đơn rút khỏi Công đoàn để được đi học cấp 3 buổi tối dành riêng cho công nhân nhà máy. Để được đi học, họ phải làm việc sớm hơn, nghỉ trưa ít hơn, không được nghỉ giữa ca. Lớp học bắt đầu từ lúc 6h tối đến tận đêm khuya, sau một ngày dài làm việc trên băng chuyền. Ai cũng có một ước mơ – ít nhất là được rời khỏi nơi này. Dù là giàu hay nghèo, thì ước mơ luôn hiện hữu cho mọi người. Cô gái trẻ, mười sáu tuổi, mơ ước làm nhà văn. Cô chép lại một cuốn tiểu thuyết duy nhất cô có vào quyển vở – trong giờ học kế toán, trong lúc làm băng chuyền. Cô cũng ước mơ được đi ngắm đàn cò trắng đậu trên cành cao, khuôn mặt hướng về phía những vì sao, và cô sẽ viết.

“Nếu không giữ một thứ gì đó sáng trong trong tâm hồn, ta sẽ lại không thể ngăn cản mình làm việc rồ dại.”

Chị Hee Jae, hai mươi tuổi, luôn mỉm cười một cách mơ hồ, có mu bàn tay phù lên một cách bất thường vì bị kim máy khâu đâm vào. Chị mơ ước để dành được 2 triệu won để đón em gái lên thành phố, rồi sẽ nghỉ việc ở nhà máy để làm tổng đài viên. Chị đi làm thêm nhiều chỗ, sợi chỉ vụn luôn vướng trên tóc chị. Chị cũng ước mơ có một gia đình. Chị cùng anh nuôi một con gà trống trên sân thượng, thêm vài cái thùng xốp trồng rau diếp và trồng hoa. Nhiều đêm họ còn đem chiếu lên nằm bên cạnh chuồng gà, bên cạnh vườn rau, ước mơ đến lúc thành một gia đình. Vậy mà, chị lại tự kết liễu đời mình với đứa con trong bụng, bỏ lại sau lưng cả một ước mơ, trong một căn phòng khoá trái cửa, tài khoản ngân hàng đã được một triệu bốn trăm ngàn won.

“Sao cuộc sống lại khắc nghiệt thế?”

”Có phải chỉ chị mới thế? Hay với ai cuộc sống cũng đều khắc nghiệt?”

Nhà văn, ba mươi hai tuổi, luôn cố tình lãnh tránh khoảng thời gian đó. Cho đến một ngày, người bạn cùng học cấp 3 liên lạc được với cô để nói rằng “Cậu chẳng viết về chúng tớ gì cả. Có lẽ nào cậu thấy xấu hổ vì đã có thời quá khứ đó?”

Thật ra không phải vậy. Khoảng thời gian đó đã thành một nỗi ám ảnh, một phần tan vỡ trong trái tim của nhà văn, ba mươi hai tuổi. 

“Từ lâu, bất cứ khi nào nghĩ về họ, tôi đều bị choáng ngợp bởi một cảm giác cô độc không tài nào cho rằng cuộc sống thật đẹp đẽ. Mặc dù tôi không nhận ra, nhưng họ vẫn luôn hiện diện vì tôi. Họ cho tôi lòng dũng cảm để ôm lấy sự dơ dáy của cuộc đời mà tôi phải đối mặt từ hồi hai mươi, giúp tôi xem xét lại bản thân và lấy lại bản thân từ nơi của những ham muốn phi lý”.

Đọc và suy ngẫm. Truyện khá khó đọc, cũng như bài viết này vậy. Giống như nỗi cô đơn trong suy nghĩ vậy, có khi nào được mạch lạc và lưu loát đâu.

Source hình ảnh: Hình ảnh Seoul những năm 1980s  https://www.vintag.es/2017/12/28-beautiful-pics-that-capture-street.html

Gửi phản hồi