Nhà giả kim – Paulo Coelho

nha_gia_kim_2_1Đánh giá: 4/5
Nguyên bản: O Alquimista (1988)

Chàng chăn cừu Santiago từ nhỏ đã được kỳ vọng trở thành linh mục, trở thành niềm tự hào cho gia định. Thế nhưng chàng quyết định trở thành một người chăn cừu. Đó là cách duy nhất để chàng có thể thực hiện ước mơ của đời mình là được đi đây đó, để biết thêm nhiều điều. Cuộc hành trình của chàng là những cuộc đánh đổi những điều thân thuộc và tiện nghi để theo đuổi giấc mơ của chính mình. Xuyên suốt câu chuyện là những bài học và triết lý về cuộc sống. Sách rất dễ đọc, và là một nguồn cảm hứng rất lớn cho người đọc.

Hãy bắt đầu từ tên sách. Nhà giả kim không chỉ đơn thuần là một cái tên của một cuốn sách nổi tiếng. Nhà giả kim là một khái niệm rất quan trọng trong lịch sử, và được đề cập đến trong nhiều cuốn sách khác. Lược dịch từ khóa “Alchemy” tức nhà giả kim, lấy nguồn từ Wikipedia.

“Khái niệm nhà giả kim được hình thành từ hơn bốn ngàn năm trước. Theo nghĩa đơn giản, thuật giả kim có thể biến kim loại thành vàng, là nền tảng của ngành hoá học hiện đại. Không chỉ vậy, thuật giả kim còn mang ý nghĩa triết lý và tôn giáo, hướng con người đến sự tinh khiết, trưởng thành và hoàn thiện. Nhà giả kim được tin rằng có thể hiểu được nguyên lý vận hành của vạn vật, có thể điều khiển được vũ trụ, có cuộc sống bất tử, có khả năng chữa trị mọi bệnh tật và có khả năng biến đá thành vàng”

Bất cứ một nhân vật nào xuất hiện trong câu truyện đều để lại cho người đọc những điều để suy nghĩ. Biết rằng sẽ rất dông dài, nhưng Thị vẫn trích lại ở đây những điều tâm đắc vì biết rằng sẽ có một lúc nào đó, khi niềm tin và động lực trong cuộc sống bị hao mòn, Thị sẽ quay lại đây để tìm sự hồi phục.

  • Suy nghĩ của Santiago về bầy cừu – “loài vật chẳng bao giờ tự quyết định về bất cứ chuyện gì. Có lẽ vì vậy mà chúng quấn quít với mình. Vì chúng mù quáng tin vào mình, chứ không còn tin ở bản năng của chúng nữa. Chỉ bởi vì mình là kẻ dẫn chúng đến những đồng cỏ xanh và nguồn nước mát.” Chỉ cần vậy thôi, bầy cừu để cậu thoải mái thu hoạch lông và lấy thịt của chúng khi cần. Đó chính là cái bẫy của sự tiện nghi.
  • Bố chàng chăn cừu sẵn sàng đưa cậu số tiền tích góp được để cậu trở thành một người chăn cừu, để cậu có thể đi đây đó, gặp gỡ nhiều người, để cậu sẽ nhận ra rằng làng cậu là đẹp nhất. Dù rằng ông sẽ nở mặt hơn nếu cậu ở lại làm một linh mục như dự tính. “Chàng nhìn thấy trong mắt ông niềm ước mơ được phiêu du bị lãng quên vào cái ăn, cái uống và chốn nương thân hàng ngày.” Tình yêu trong gia đình là vô điều kiện. Còn gì hơn khi nhìn thấy con cháu được sống đúng với con người và ước mơ của chúng.
  • Một phần mười kho báu trong tương lai và một phần mười đàn cừu: Đó là cái giá phải trả để cậu giải mã giấc mơ và tìm ra con đường đến giấc mơ của mình. Không có thứ trong cuộc sống là cho không biếu không cả. Trong khi người đàn bà Digan đánh cược vào số phận để nhận những thứ trong tương lai, vị vua già xứ Salem chọn thứ mà chàng chăn cừu đang sở hữu. Ông muốn chàng nhớ về sự đầu tư không nhỏ này để kiên định với ước mơ của mình.
  • Người tìm đá quý trong câu chuyện của vị vua già – “Người đó đã bỏ tất cả để tìm ngọc lục bảo. Anh ta đã làm việc ròng rã 5 năm ở một con sông và đã đập 999,999 viên đá chỉ để tìm lấy một viên ngọc lục bảo. Bấy giờ người tìm ngọc đã định bỏ cuộc, trong khi chỉ cần một hòn đá nữa thôi, một hòn đá duy nhất nữa, là sẽ tìm được ngọc.” Nếu anh ta cố thêm chỉ một tí thôi, anh ta sẽ thành công.
  • Cơn gió tự do đi khắp nơi làm Santiago ganh tị. “Cậu thấy mình cũng có thể được tư do không kém. Chẳng có gì ngăn cản được cậu, trừ chính cậu ra. Bầy cừu, cô con gái chủ tiệm vải, những cánh đồng cỏ vùng Andalusia chỉ là những chặng trên con đường đời của cậu thôi.”
  • Con trai người thương nhân và bí quyết của hạnh phúc – “là biết ngắm nhìn mọi thứ tuyêt mỹ trên thế gian này mà không hề quên hai giọt dầu trên muỗng”, mà không hề quên mục đích và ước mơ của cuộc đời.
  • Vị vua già xứ Salem – ông thường xuất hiện dưới một dạng nào đó để giúp những người tin theo tiếng gọi của trái tim. Ông tạo giải pháp tốt, tạo hoàn cảnh thuận lợi để họ đi đến cuối cùng giấc mơ của họ. Chẳng ai nhớ về ông, thậm chí để ý đến sự có mặt của ông. Con người chúng ta đôi khi đón nhận may mắn của tạo hoá một cách quá thản nhiên.
  • Kẻ cắp và ông chủ quán: người tỏ ra ân cần và nhiệt tình giúp đỡ hoá ra lại là người ăn cắp hết tiền của cậu. Người tỏ ra thô lỗ, cộc cằn lại chính là người muốn giúp cảnh báo về tên trộm cắp ở xứ Maroc. Cậu cũng như mọi người thôi: “nhìn thế giới và thấy theo ý mình muốn chứ không phải như trong thực tế.” Cũng thật quá khó để nhìn được bộ mặt thật của người đối diện, đặc biệt khi ta không nói cùng ngôn ngữ hoặc sống trong hoàn cảnh của họ.
  • Ngày đầu tiên khi cậu rời Tây Ban Nha – “Mọi chuyện diễn ra chỉ từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn thôi”… Cậu thấy thương thân, vì đôi khi cuộc đời thay đổi hẳn chỉ trong khoảnh khắc, nhanh đến nỗi không kịp hiểu chuyện gì đã xảy đến với mình.” Khi cậu chuẩn bị thiếp đi, không tiền, không biết ngôn ngữ Ả Rập, “cậu chợt thấy mình có thể nhìn thế giới hoặc với con mắt của một kẻ khốn khổ bị cướp sạch, hoặc của một kẻ phiêu lưu trên đường đi tìm kho tàng.”
  • Chủ tiệm bán pha lê và điều răn thứ 5 của đấng tiên tri: bổn phận của mỗi một người Hồi giáo là ít nhất một lần trong đời hành hương đến thánh địa Mekka. Ông quyết định không thực hiện mà cứ mãi mơ về điều đó vì sợ rằng “khi đã đạt được ước mơ rồi thì không còn gì thúc đẩy mình tiếp tục sống nữa”. Mỗi người có một quan niệm riêng về mơ ước.
  • Cách Santiago giao tiếp với người Maroc mặc dù không biết ngôn ngữ Ả Rập – “trên thế giới có một ngôn ngữ ai cũng hiểu cả … đó là ngôn ngữ của sự phấn khởi, của nỗ lực, hăng say dốc sức thực hiện điều mình vững tin và mong mỏi đạt được.”
  • Quyết định “mới chỉ là bước khởi đầu. Khi đã quyết định rồi tức là ta trôi nổi trong một dòng sông cuồn cuộn chảy, nó cuốn ta theo đến một nơi mà lúc lấy quyết định ta không hề dám nghĩ tới.”
  • Người phu lạc đà và triết lý sống trong cuộc xung đột giữa sa mạc “khi ăn tôi không làm gì khác hơn là ăn. Khi chạy tôi không làm gì khác ngoài chạy. Rồi nếu có đánh nhau thì cái ngày tôi chết cũng đẹp như mọi ngày khác. Tôi không sống trong quá khứ hay tương lại. Tôi chỉ có hiện tại và chỉ quan tâm đến hiện tại. Nếu ta lúc nào cũng ở trong hiện tại được thì ta là người hạnh phúc… Như thế cuộc đời sẽ thành một ngày hội lớn, một buổi lễ lớn vì đời bao giờ cũng chỉ là khoảnh khắc ta hiện đang sống”
  • Trái tim của con người và cuộc đối thoại với nhà luyện kim đan – “không bao giờ có thể bắt trái tim phải im lặng đuợc, nó nhắc đi nhắc lại những điều cậu nghĩ về cuộc đời và thế giới. Trái tim sợ cậu phải đau khổ khi từ bỏ mọi thứ tốt đẹp để theo đuổi những giấc mơ vĩ đại. Hãy bảo nó rằng sợ phải đau khổ còn đau đớn hơn là chính sự đau khổ, và chưa từng có trái tim nào phải chịu sự đau khổ khi tìm cách thực hiện giấc mơ, vì mỗi giây phút tìm kiếm là một khoảnh khắc gặp gỡ Thượng đế và Vĩnh hằng.”
  • Nhà luyện kim đan đã đưa toàn bộ của cải của chàng chăn cừu cho những người kị sĩ mặc cho cậu trách móc “ Cậu cần chúng làm gì nếu như sắp phải chết? Tiền của cậu cho chúng ta sống thêm 3 ngày nữa. Không phải lúc nào tiền cũng cứu được mạng người đâu.”
  • Gã đầu sỏ tại Kim Tự Tháp – tưởng như là kẻ cướp, nhưng đó lại chính là người chỉ cho Santiago vị trí của kho báu. Một người đi theo giấc mơ của mình, còn một người gạt giấc mơ sang một bên. “Tao đâu có ngu để chỉ vì một giấc mơ mà vượt sa mạc” – hắn ta sẽ không thể biết được nếu không làm.

One thought on “Nhà giả kim – Paulo Coelho

Gửi phản hồi