Kujuz – ở đó đầy nắng

IMG_1831 - CopyMột ngày cuối tuần đẹp trời mà trong lòng Thị trống rỗng. Sự thân quen bỗng trở nên nhàm chán. Thị lang thang tìm một sự mới lạ.

Cafe không phải là điều lạ lẫm ở Sài Gòn này. Ở đâu cũng có quán. Có quán vỉa hè, lề đường, nơi mà bạn có thể bắt cái ghế gỗ ngồi nhâm nhi ly cafe cả một ngày, trà đá miễn phí. Có quán cafe thuộc hệ thống thương hiệu được đưa từ nước ngoài về hoặc là của Việt Nam xây lên. Kêu cafe tại quầy rồi tự phục vụ, muốn ngồi đâu làm gì thì tùy. Có quán cafe xây theo phong cách riêng, sân vườn có, cổ điển có, hiện đại có. Mỗi quán một phong cách, đặc thù và khách riêng. Đó là nơi để sáng tạo, là nơi để Thị tìm thấy sự sáng tạo.

Thị tần ngần đứng trước cái cổng mở 1/10, không biết quán đóng hay mở. “Quán mở đấy chị ạ”. Cánh cổng khép hờ là để tránh đi sự ồn ào và sự chú ý của những người không liên quan ở Sài thành. Không gian bên trong đầy nắng chiếu vào bức tường làm bằng những cánh cửa cũ được lắp kính. Bàn ghế ở đây không mới, toàn đồ cũ thôi, nhưng mà phối màu và sắp xếp hợp lý lạ thường.

IMG_1829 - Copy

Thị lóng ngóng một hồi mới biết là ở đây mọi người tự pha chế đồ uống. Công thức có sẵn, muốn biến tấu sao tùy khách. Thị lóng ngóng tập 2 tìm ly, tìm chanh, tìm đường với sự giúp đỡ của cô bé quản lý cực kỳ dễ mến. Thôi rồi Thị ơi, tự nghĩ nếu làm dở quá chắc cắn răng ráng uống vì thể diện cá nhân.

Thị thích quán cafe này – thích không gian, thích sự sáng tạo và thích những người bạn trẻ đáng mến.

Sáng chủ nhật cafe nhận ra rằng sự sáng tạo là không giới hạn, chỉ có bản thân mình tự đặt ra cái giới hạn để làm lý do thôi.

Gửi phản hồi