Thị & ngọn đồi

IMG_0411Ngày bé Thị thường hay chạy lên đồi chơi. Nơi đấy có nắng, có gió. Nơi đấy có bãi cỏ rộng mênh mông, có bò và ngựa thảnh thơi gặm cỏ. Nơi đấy có sim tím, dâu rừng và chà và. Thị và bạn thường leo cây, chui lủi vào bụi hái trái dại, hay chỉ ngồi nhìn nước hồ gợn sóng lăn tăn và ngồi tán chuyện. Những câu chuyện không to tát, chỉ là chuyện bạn bè, chuyện trường lớp, chuyện gia đình và cả những ước mơ cho tương lai.

Lớn lên một tí, Thị cũng vẫn hay lên đồi. Nơi đấy có những rặng thông già, có hàng cây tùng và rừng hoa anh đào. Thị và bạn thường đem theo sách vở tìm chỗ học bài, khi thì ghế đá, khi thì leo cây. Gió lồng lộng cùng tiếng lá reo xạc xào trong mùi vị thiên nhiên.  Bài học thường không vào đầu, nhưng ước mơ đuợc hình thành và chia sẻ. Ước mơ về chàng trai của đời mình, về tương lai, sự nghiệp và cả về tình bạn gắn bó lâu dài.

Tốt nghiệp ra trường, Thị rời xa ngọn đồi đi vào thành phố lập nghiệp. Nơi đó chỉ có gió nóng, nắng hanh và khói bụi. Nơi đó không có đồng cỏ, không có rừng thông. Thị và bạn mỗi người một con đường. Họ thỉnh thoảng gặp nhau kể lể về công việc, về cuộc sống hàng ngày. Đó là những bộn bề lo toan của cuộc sống, chuyện cơm áo gạo tiền và những buồn phiền không tên.

Thị về lại ngọn đồi năm xưa. Bãi cỏ xanh bát ngát ngày nào đã không còn. Bụi dâu rừng nằm ven hồ giờ đã nhường chỗ cho con đường lát nhựa. Hàng thông vẫn đứng đó nhưng xác xơ trước sự tàn nhẫn của thời gian. Mọi vật đều đã thay đổi. Gió bỗng thổi lồng lộng, mang theo mùi hăn hắt của nhựa thông.

Gửi phản hồi