Tuổi già

Thị sợ tuổi già. Cái tuổi mà sức khoẻ giảm sút, đi đứng lọng cọng. Cái tuổi mà răng không còn để ăn và sức cũng không còn để nhảy múa. Sợ hơn nữa cái cảnh không còn làm việc được, bỗng chốc trở nên vô dụng, trở thành gánh nặng của ai đó. Càng sợ hơn viễn cảnh về già cô độc, hàng ngày ngồi nhìn thời gian trôi. Thật là đáng sợ. ..

Bà lão đứng tuổi mỉm cười nhìn mấy đứa trẻ láo nháo ở bến tàu trong lúc đợi chồng đi hỏi vé. Rồi hai người hai vali lọng cọng đi về phía cuối con tàu. Họ hạnh phúc. Ông lão đẩy bà lão trên xe lăn một cách chậm raĩ trên con đường dọc bờ sông trong một ngày nắng đẹp. Ông ăn mặc chỉnh tề, áo vest, giày tây. Bà nhìn vô hồn về phía trước. Họ hạnh phúc, có thật sự vậy không? Ông lão mang giày, chống gậy bước vào công viên. Ngồi xuống băng ghế quen thuộc, nghe đàn chim bồ câu rù rì, nhìn dòng sông lặng trôi. Ông nhắm mắt ngủ trong dòng thời gian trôi …

Gửi phản hồi