Bình Lập – còn đến bao giờ


2015-09-12 08.20.25-1 resize
“Đi sớm đi, không thì chẳng mấy chốc sẽ giống Bình Ba đó″
Vội vã Thị đu bám theo bạn đến Bình Lập. Cuối tuần, trời nắng gắt. Bão sắp vào bờ biển miền Trung. Năm nào vào mùa này cũng thế. Mùa bão.

 

Biển Bình Lập trong vắt. Cát trắng trải dài. Bà con chọn nơi đây để nuôi tôm giống vì tôm không sống được ở nước ô nhiễm. Mặt biển xanh biếc nhiều tông màu từ nhạt đến đậm. Phao trắng phao đen đánh dấu lồng tôm ngay ngắn thẳng hàng. Thuyền thúng để rải rác trên bãi cát trắng. Thuyền thúng trôi lác đác trên biển. Lưới phơi xanh trên nền cát trắng. Bãi biển này là của bà con nuôi thuỷ sản chứ không phải là bãi du lịch. Có thể vì thế mà biển ở trong vắt, sự trong vắt của người dân cần cù.

Continue reading “Bình Lập – còn đến bao giờ”

Tết – Lunar new year in Vietnam

image3
Artwork on the water melon to greet the Goat year of 2015

HAPPY NEW YEAR. CHÚC MỪNG NĂM MỚI 🙂

Yeap, that’s Chinese New Year as you normally refer to. But Vietnam is not China, neither are countries in Asia where the holiday is celebrated, it should be called Lunar New Year, instead. In Vietnamese language, it is “Tết”

Tết: Tết is to mark the end of one year and the beginning of another. We stop working for around a week in order to relax after a hard working year and to greet new year. The official holiday is just now 5 days but in the rural area, it might go up to 10 days or so. We believe that if the new year start well, the whole year will be that good, not even better. We clean the house and decorate it with trees and flowers. We dress new and beautiful clothes. We smile, we sing and we drink. We pray for ourselves, and for others. Tết is the most meaningful holiday in Vietnam culture.

Continue reading “Tết – Lunar new year in Vietnam”

Gáo Giồng – miền sông nước Nam Bộ

“Tháp Mười đẹp nhất bông sen”

Thị đến Đồng Tháp vào ngày sen đã tàn. Không còn được ngắm sen hồng, sen trắng xen kẽ lá xanh. Cũng không có cơ hội để chụp hình hoa như các nam thanh nữ tú. Nhưng chuyến đi của Thị không vì thế mà trở nên kém hấp dẫn.

Bước chân đi trên con đường đất dưới cái nắng chang chang, tự nhủ thầm nắng Sài Gòn thật chẳng đáng vào đâu. Miền quê Cao Lãnh thật nghèo nhưng cũng thật đẹp. Những căn nhà vách lá đơn sơ. Cầu khỉ, cầu gỗ và cả cầu xi măng bắt ngang qua sông, qua mương và rạch. Ghe thuyền lúc nào cũng sẵn sàng để chở khách sang sông. Trẻ con nhảy ùm từ nhà xuống sông tắm rửa. Cô bé ngồi xuồng cắt cọng lục bình phơi khô đang giỏ. Câu hò Nam Bộ làm Thị thật sự ngỡ ngàng vì sự mộc mạc nhưng lắng đọng. Người dân Nam Bộ cũng thế, ẩn trong nụ cười thân thiện và sự dễ dãi, xuề xoà là một tâm hồn thật sâu lắng đặc trưng. Ừ, đâu phải chỉ có ở thành phố hoa lệ thì cuộc sống mới đẹp. Nghèo thật đấy, nhưng thật bình yên. Continue reading “Gáo Giồng – miền sông nước Nam Bộ”