Nhắm mắt thấy Paris

NXBTreStoryFull_15302011_043021Một câu chuyện tình nhưng để lại nhiều suy nghĩ về cuộc sống

Tác giả: Dương Thuỵ
Đánh giá: 3.5 / 5

“Paris nhìn gần chán như phải cận mặt một phụ nữ đẹp, thấy hết những đốm mụn và nếp nhăn xấu xí.” Môi trường làm việc cũng thế, công ty to, công ty nổi tiếng cũng có những góc khuất mà không phải ai cũng có thể thấy và chấp nhận được. Continue reading “Nhắm mắt thấy Paris”

Bình Lập – còn đến bao giờ


2015-09-12 08.20.25-1 resize
“Đi sớm đi, không thì chẳng mấy chốc sẽ giống Bình Ba đó″
Vội vã Thị đu bám theo bạn đến Bình Lập. Cuối tuần, trời nắng gắt. Bão sắp vào bờ biển miền Trung. Năm nào vào mùa này cũng thế. Mùa bão.

 

Biển Bình Lập trong vắt. Cát trắng trải dài. Bà con chọn nơi đây để nuôi tôm giống vì tôm không sống được ở nước ô nhiễm. Mặt biển xanh biếc nhiều tông màu từ nhạt đến đậm. Phao trắng phao đen đánh dấu lồng tôm ngay ngắn thẳng hàng. Thuyền thúng để rải rác trên bãi cát trắng. Thuyền thúng trôi lác đác trên biển. Lưới phơi xanh trên nền cát trắng. Bãi biển này là của bà con nuôi thuỷ sản chứ không phải là bãi du lịch. Có thể vì thế mà biển ở trong vắt, sự trong vắt của người dân cần cù.

Continue reading “Bình Lập – còn đến bao giờ”

Đạp xe qua đèo Hòn Giao (đèo mới Đà Lạt – Nha Trang)

2015-06-06 09.23.48Trong trường hợp bạn không biết, đèo Hòn Giao là con đường đèo mới nối liền Đà Lạt và Nha Trang, rút ngắn quãng đường gần 90km. Đèo mới băng qua xã Đạ Sar, huyện Lạc Dương thuộc tỉnh Lâm Đồng, xuống huyện miền núi Khánh Vĩnh thuộc tỉnh Khánh Hoà. Nghe tên cũng đã biết cung đường này còn hoang sơ đến mức nào.

Đạp xe trong thành phố có một cảm giác khác lạ – Thị cảm thấy mình khác lạ. Thị thấy mình thoát ra khỏi cái vòng cuồng quay của cuộc sống. Thị là một cá thể tách biệt. Đạp xe qua đèo đem lại cho Thị cảm giác thật nhỏ bé giữa đất trời mênh mông. Thị muốn hoà mình với thiên nhiên. Thị là một phần của khung cảnh hoang sơ và hùng vĩ này. Continue reading “Đạp xe qua đèo Hòn Giao (đèo mới Đà Lạt – Nha Trang)”

Quẳng gánh lo đi & vui sống

mzl.qnnmummv

Cẩm nang diệt ưu tư và lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Dễ đọc và rất thực tế.
Đánh giá: 5/5

Tác giả: Dale Carnegie
Nguyên bản: How to stop worrying and start living

Cuộc sống của người lớn không đơn giản như những gì ta tưởng tượng lúc còn bé thơ. Có quá nhiều vấn đề, cạm bẫy và thử thách khiến tâm trí ta chẳng được nghỉ ngơi. Những người nào vô lo thật ra là những người may mắn. Họ chỉ nhìn vào mặt tốt của cuộc sống và tận hưởng nó. Cuộc sống của họ có thể không hoàn mỹ trong mắt người khác, nhưng lại thật dễ dàng đối với họ.

Trước khi lên đường đi học đại học, Mẹ đã tặng quyển sách này cho Thị, cùng với Đắc Nhân Tâm, để làm hành trang vào đời. Nhưng mãi cho đến nay, khi đã đi làm thật lâu, Thị mới cảm nhận được hết ý nghĩa của hành trang mà Mẹ tặng. Continue reading “Quẳng gánh lo đi & vui sống”

451 do

451 độ F

451 do

451oF là nhiệt độ bốc cháy của sách. 451oF là một tác phẩm giả tưởng lột tả được cuộc sống số hiện nay – sống quá nhanh và quá phụ thuộc vào truyền thông đa phương tiện. Nhưng liệu chừng đó có là đủ?
Đánh giá: 5/5

Nguyên bản: Fahrenheit 451
Tác giả: Ray Bradbury

451oF là sản phẩm của trí tưởng tượng phi thường của tác giả vào những năm 1953, khi mà máy vi tính còn là một khái niệm khá mơ hồ. Vào thời điểm đó, 451oF được xếp vào dạng tiểu thuyết phản địa đàng. Sau hơn một nửa thập kỷ, có thể khẳng định rằng nội dung cuốn sách phản ánh khá chân thật về cuộc sống của chúng ta hiện nay.

Tác phẩm nói về một cuộc sống trong tương lai, khi mà Hamlet – 1 tác phẩm văn học kinh điển của Shakespear – có thể được tóm tắt bằng chỉ 1 đoạn văn ngắn. Thông tin được cập nhật liên tục một cách ngắn gọn. Con người luôn cảm thấy hạnh phúc khi được về nhà và giải trí với những bức tường đắt tiền, cái được gọi là “gia đình”. Con người không còn khái niệm trò chuyện vì họ có những vỏ sò kể chuyện, ca hát cho họ nghe những điều họ muốn nghe. Vợ chồng thậm chí còn chẳng nhớ đã gặp nhau khi nào, bởi vì bức tường không nói cho họ về điều đó.

451oF tương đương với 233oC, là nhiệt độ sách giấy sẽ bốc cháy. Continue reading “451 độ F”

Kujuz – ở đó đầy nắng

IMG_1831 - CopyMột ngày cuối tuần đẹp trời mà trong lòng Thị trống rỗng. Sự thân quen bỗng trở nên nhàm chán. Thị lang thang tìm một sự mới lạ.

Cafe không phải là điều lạ lẫm ở Sài Gòn này. Ở đâu cũng có quán. Có quán vỉa hè, lề đường, nơi mà bạn có thể bắt cái ghế gỗ ngồi nhâm nhi ly cafe cả một ngày, trà đá miễn phí. Có quán cafe thuộc hệ thống thương hiệu được đưa từ nước ngoài về hoặc là của Việt Nam xây lên. Kêu cafe tại quầy rồi tự phục vụ, muốn ngồi đâu làm gì thì tùy. Có quán cafe xây theo phong cách riêng, sân vườn có, cổ điển có, hiện đại có. Mỗi quán một phong cách, đặc thù và khách riêng. Đó là nơi để sáng tạo, là nơi để Thị tìm thấy sự sáng tạo. Continue reading “Kujuz – ở đó đầy nắng”

Tết – Lunar new year in Vietnam

image3
Artwork on the water melon to greet the Goat year of 2015

HAPPY NEW YEAR. CHÚC MỪNG NĂM MỚI 🙂

Yeap, that’s Chinese New Year as you normally refer to. But Vietnam is not China, neither are countries in Asia where the holiday is celebrated, it should be called Lunar New Year, instead. In Vietnamese language, it is “Tết”

Tết: Tết is to mark the end of one year and the beginning of another. We stop working for around a week in order to relax after a hard working year and to greet new year. The official holiday is just now 5 days but in the rural area, it might go up to 10 days or so. We believe that if the new year start well, the whole year will be that good, not even better. We clean the house and decorate it with trees and flowers. We dress new and beautiful clothes. We smile, we sing and we drink. We pray for ourselves, and for others. Tết is the most meaningful holiday in Vietnam culture.

Continue reading “Tết – Lunar new year in Vietnam”

Trăm năm cô đơn – Gabriel Garcia Marquez

tram nam co don
Một cuốn sách dài để lại rất nhiều suy ngẫm về cuộc sống.

Đánh giá: 4.5/5

Tác giả: Gabriel Garcia Marquez
Nguyên bản: Cien años de soledad.
Tựa đề tiếng Anh: One hundred years of solitude

Truyện kể về dòng họ Buendía qua 7 thế hệ. Hosé Accadio Buendía và vợ, cũng là em họ Ursula chạy trốn tội loạn luân đi tìm vùng đất mới. Lập nghiệp, phát triển, trải qua các thời kỳ hưng thịnh cũng như các biến cố cuộc sống, rồi suy tàn và rơi vào quên lãng. Mỗi con người, mỗi số phận – tất cả đều bị đày ải giữa sự cô đơn và hoài nhớ. Thật đáng buồn thay, họ chạy trốn tội loạn luân rồi cũng kết thúc sự tồn tại của dòng họ bởi chính bởi tội loạn luân – đứa trẻ đẻ ra với cái đuôi lợn. Âu cũng là vòng đời luẩn quẩn, chẳng trốn đâu xa được cái gọi là định mệnh. Cái định mệnh đã được viết bằng tiếng Phạn ngay từ đầu câu truyện được người nhà thông thái người digan Melquiades truyền cho Hose Arcadio Buendia. Continue reading “Trăm năm cô đơn – Gabriel Garcia Marquez”

Cái quyền

Thị lúc nhỏ đã nghe mọi người bàn tán về quyền lực – quyền của giám đốc, quyền của giáo viên, rồi quyền của lớp trưởng, quyền lợi công dân. Nói chung là đủ loại quyền. Đầu óc bé xíu chỉ đủ để hiểu là có quyền thì oai lắm, ai cũng phải nể phải sợ và có quyền thì sẽ được nhiều người nhắc tới. Đến bây giờ khi đầu óc đã mở mang qua những câu chuyện của đời mình và đời người thì hai chữ quyền lực quả thật đem lại rất nhiều lợi thế cho người nắm giữ nó.

Quyền có nghĩa là uy quyền. Lực có nghĩa là sức mạnh. Vậy có nghĩa là cứ có quyền lực thì sẽ có sức mạnh.

Có quyền đồng nghĩa với việc có thông tin. Người có quyền sẽ có nhiều thời gian chuẩn bị hơn người không có quyền, có thể tận dụng thông tin biết trước để đầu cơ. Người có quyền cũng có thể giấu nhẹm thông tin, hoặc là biến tấu thông tin, tạo ra một sự sai lệch trong nhận thức về sự vật và sự việc. Continue reading “Cái quyền”

Thị & ngọn đồi

IMG_0411Ngày bé Thị thường hay chạy lên đồi chơi. Nơi đấy có nắng, có gió. Nơi đấy có bãi cỏ rộng mênh mông, có bò và ngựa thảnh thơi gặm cỏ. Nơi đấy có sim tím, dâu rừng và chà và. Thị và bạn thường leo cây, chui lủi vào bụi hái trái dại, hay chỉ ngồi nhìn nước hồ gợn sóng lăn tăn và ngồi tán chuyện. Những câu chuyện không to tát, chỉ là chuyện bạn bè, chuyện trường lớp, chuyện gia đình và cả những ước mơ cho tương lai.

Lớn lên một tí, Thị cũng vẫn hay lên đồi. Nơi đấy có những rặng thông già, có hàng cây tùng và rừng hoa anh đào. Thị và bạn thường đem theo sách vở tìm chỗ học bài, khi thì ghế đá, khi thì leo cây. Gió lồng lộng cùng tiếng lá reo xạc xào trong mùi vị thiên nhiên.  Bài học thường không vào đầu, nhưng ước mơ đuợc hình thành và chia sẻ. Ước mơ về chàng trai của đời mình, về tương lai, sự nghiệp và cả về tình bạn gắn bó lâu dài. Continue reading “Thị & ngọn đồi”